"Cái gì mà nhà các người! Đây không phải nhà tôi à?"
Bà cụ vỗ đùi đen đét: "Chuyện của cháu gái tôi cũng là chuyện của tôi!"
Hai người lời qua tiếng lại, giọng ngày càng to.
Tiếng khóc của Bối Bối đã nín bặt từ lúc nào.
Cô bé nhìn bố và bà nội cãi nhau vì mình, trên khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn đọng nước mắt, nhưng ánh mắt đã dần thay đổi.
Cô bé lặng lẽ tụt xuống giường, đi ra phòng khách, cầm lấy chiếc hộp nhỏ đựng các gói trà thuốc trên bàn.
Cẩn thận bỏ một gói trà vào cốc, rồi rót nước nóng vào.
"Bà nội."
Bối Bối cất tiếng gọi: "Bà uống trà đi ạ."
Bà nội quay đầu lại, nhìn đứa cháu gái đang bưng cốc trà, nét mặt lập tức dịu đi: "Bối Bối nhà ta lớn thật rồi."
Kim Phú Xuyên đứng phía sau cũng thở phào, mỉm cười nhẹ nhõm.
【Bà nội vừa xuất hiện là hóa thành "cuồng ma bảo vệ cháu" ngay; may mà ông chủ Kim đã cứng rắn hơn, không tiếp tục chiều chuộng nữa】
【Nhìn người lớn cãi nhau, trẻ con là người khó chịu nhất, chắc Bối Bối cũng muốn hai người dừng lại thôi】
【Bối Bối tuy hay nhõng nhẽo nhưng đến lúc quan trọng vẫn biết xót bà nội, đứa trẻ này bản chất không hề xấu】
【Xem xong đoạn này tôi chỉ muốn nói: Không có đứa trẻ nào sinh ra đã hư, chỉ có phụ huynh không biết cách dạy, Bối Bối vẫn còn cứu được!】
【...】
Ở phòng livestream thứ hai.
Buổi trưa Vân Hạo không tìm được chỗ chợp mắt, ăn cơm xong đành quay về bàn làm việc ngồi chờ đến giờ làm.
Chiều nay còn rất nhiều tài liệu phải xem, toàn những thứ khô khan tẻ nhạt. Nghiệp vụ cụ thể thì cậu bé không biết làm, nên chỉ có thể ngồi đọc tài liệu.
Một lúc sau.
"Vân Hạo, giúp anh một tay với."
Một nam đồng nghiệp bước nhanh tới: "Dưới tầng có bản hồ sơ thầu cần gấp đã in xong rồi, em xuống lấy giúp anh với, anh đang dở tay không đi được."
"Vâng ạ."
Vân Hạo ngơ ngác gật đầu.
Rồi như sực nhớ ra điều gì, cậu bé ngẩng đầu lên hỏi: "Ơ... dưới tầng là ở chỗ nào ạ?"
Nhưng người đồng nghiệp kia đã quay lưng đi mất, vừa đi vừa nghe điện thoại nên chẳng hề nghe thấy câu hỏi của cậu.
Thôi vậy.
Chắc là tiệm photocopy dưới tầng, chắc cũng dễ tìm thôi.
Vân Hạo há miệng, tay giơ lên nửa chừng, lại ngại không dám đuổi theo hỏi tiếp, đành đi thẳng xuống dưới.
Xuống đến tầng trệt.
Cậu bé đi sang trái vài bước, không thấy tiệm nào.
Lại đi sang phải vài bước, vẫn chẳng thấy đâu.
Đối diện là một dãy cửa hàng, biển hiệu chen chúc san sát nhau: Mì kéo Lan Châu, Quán ăn Sa Huyện, Môi giới bất động sản, Tạp hóa rượu bia thuốc lá...
Đi chừng năm mươi mét vẫn không tìm thấy, Vân Hạo bắt đầu sốt ruột. Hết cách, cậu bé đành ghé vào một cửa hàng tiện lợi.
"Chú ơi, quanh đây có chỗ nào in tài liệu không ạ?"
Chủ quán chỉ tay về hướng nam: "Phía kia có công ty quảng cáo, ở đó nhận in đấy."
"Vâng, cháu cảm ơn chú."
Vân Hạo bấy giờ mới vỡ lẽ, cứ tưởng công ty quảng cáo chỉ làm biển quảng cáo, hóa ra còn nhận cả in ấn tài liệu.
Đến khi Vân Hạo lấy được tài liệu quay về văn phòng thì đã gần nửa tiếng trôi qua.
"Sao lâu thế?"
Nam đồng nghiệp lúc nãy nhận lấy tập hồ sơ thầu lật lật vài trang, sắc mặt khá khó coi: "Anh bảo em lấy xong là lên ngay cơ mà, em chạy đi đâu đấy?"
"Trong giờ làm việc mà còn lượn lờ đi chơi à? Khách hàng đang đợi đấy, em có biết không hả?"
Vân Hạo lí nhí giải thích: "Em... lúc đầu em không tìm thấy chỗ...""Không tìm thấy thì không biết đường hỏi à?"
Người đồng nghiệp lớn tiếng: "Ngay dưới nhà chứ đâu! Cậu làm mất thời gian quá đấy!"
Những người khác trong văn phòng đều ngẩng đầu nhìn sang.
Mặt Vân Hạo đỏ bừng lên.
"Thôi thôi được rồi."
Nam đồng nghiệp cầm hồ sơ mời thầu vội vã rời đi, trước khi đi còn vứt lại một câu: "Lần sau nhanh nhẹn lên chút đi."
Vân Hạo đứng chôn chân tại chỗ, hốc mắt cay cay, nhưng cậu bé cố sức kìm lại.
Cậu bé bắt đầu hiểu được tầm quan trọng của việc giao tiếp chốn công sở.
Gặp chuyện không biết thì phải hỏi ngay, nếu không làm lỡ việc lại còn bị mắng.
Đây là lần đầu tiên Vân Hạo nhận ra, không phải cứ cắm đầu vào học là xong, mà còn phải học cách đối nhân xử thế.
【Bài học công sở đầu tiên: Không biết thì hỏi, đừng có tự mò mẫm chạy lung tung】
【Câu này đáng giá ngàn vàng đấy, biết bao lính mới chốn công sở "chết" vì cái tội không chịu, ngại ngùng, lười giao tiếp】
【Nhớ lại hồi mới đi làm, tôi cũng ngại không dám hỏi sếp, có lần làm hỏng việc lớn, thế là bị đuổi thẳng cổ】
【...】
Cùng lúc đó.
Tại nhà Lục Minh Triết.
"Anh đọc xong cuốn này rồi, nghỉ một lát được chưa?"
Lục Minh Triết vừa "gặm" xong một cuốn sách về đầu tư, đọc mà thấy khô khan chán ngắt.
"Đọc xong rồi à? Thế để em kiểm tra anh một chút, qua ải thì được nghỉ năm phút."
Mẹ Lục đi tới, cầm cuốn sách lên chuẩn bị kiểm tra xem hắn có đọc đàng hoàng không.
"Hả? Bình thường anh toàn làm thế à?"
Lục Minh Triết bắt đầu thấy mình hơi biến thái rồi, bóc lột kiểu này quá tàn nhẫn, còn ác hơn cả bọn tư bản.
"Đúng vậy, giờ anh mới thấy mệt à?"
Mẹ Lục buồn cười, không ngờ cái màn đổi vai này lại thú vị phết.
Hỏi bâng quơ hai câu, Lục Minh Triết không trả lời được, đành phải ngậm ngùi đọc sách tiếp.
Hắn thẫn thờ nhìn con nhện trên tường, chợt hiểu ra lý do vì sao con trai mình lại thích quan sát mấy con vật nhỏ——
Vì quá chán chứ sao, nhìn nhện giăng tơ còn thú vị hơn đọc mấy cuốn sách này!
【Trong mắt bố Lục tắt nắng luôn rồi, chỉ còn lại sự khát khao tự do, hahaha, tự làm tự chịu】
【Đừng vội bố Lục ơi, mới ngày đầu tiên thôi mà, tiết mục này kéo dài ba ngày hay một tuần ấy nhỉ? Cứ từ từ mà tận hưởng nhé】
【Cặp này đúng là hành hạ lẫn nhau, ai cũng khổ sở. Đây chỉ là tinh anh "pha ke", còn đại bàng thực sự người ta đã sải cánh bay ra nước ngoài rồi】
【...】
Phòng livestream thứ ba.
Đồng Đồng nghỉ ngơi một lát rồi lại nhìn vào thẻ nhiệm vụ:
"Phụ trách mua đồ ăn tối và dọn dẹp vệ sinh nhà cửa."
Chợ dân sinh cách nhà cô bé không xa, đi bộ tầm mười phút là tới.
Đồng Đồng cầm tiền, xách giỏ ra khỏi nhà đi chợ.
Vừa đi, cô bé vừa nhẩm tính trong đầu: Nên mua thức ăn gì nhỉ?
Cà chua xào trứng... mẹ thích ăn.
Khoai tây xào sợi... bố thích ăn.
Thêm một đĩa rau xanh nữa...
À đúng rồi, mẹ bảo ăn cá cho thông minh, hay là mua một con cá nhỉ?
Đồng Đồng nhẩm tính tiền nong trong đầu, đôi lông mày nhỏ nhắn nhíu chặt lại, không muốn tiêu xài quá lố.
Đến chợ, tiếng rao hàng náo nhiệt lập tức bủa vây lấy cô bé.
"Bà ơi, khoai tây bán thế nào ạ?"
Thấy một bà cụ trông có vẻ hiền hậu, Đồng Đồng ngồi xổm xuống khẽ hỏi.
"Mười tệ bốn cân."
Bà cụ cười hiền từ: "Cháu gái tự đi chợ mua đồ ăn đấy à? Giỏi giang quá ta."
"Thế... thế bà bớt cho cháu một chút xíu được không ạ?"
Giọng Đồng Đồng càng lí nhí hơn, khuôn mặt nhỏ ửng đỏ: "Cháu... cháu mua ba cân."Cô bé bắt chước dáng vẻ thường ngày của mẹ, bắt đầu mặc cả với bà lão.
"Được rồi, tính cho cháu hai tệ một cân, ba cân là sáu tệ."
Ánh mắt bà lão đầy vẻ hiền từ, chủ động giảm giá cho cô bé.
"Cháu cảm ơn bà ạ."
Đồng Đồng lễ phép cảm ơn, rồi chọn mấy củ khoai tây tròn đều.
Mua khoai tây xong, Đồng Đồng lại sang một quầy hàng khác mua hai quả cà chua.
Cuối cùng.
Đồng Đồng dừng lại trước quầy bán cá, cô bé muốn mua cá cho mẹ, vì mẹ thích ăn cá nhất.
"Chú ơi, cháu lấy con này."
Đồng Đồng chỉ vào một con cá diếc cỡ vừa trong bể nước.
"Có ngay, cô bé giỏi quá."
Chủ quán vớt cá lên rồi đặt lên cân: "Một cân hai lạng, mười bốn tệ bốn."
【Điệu bộ mặc cả của Đồng Đồng đáng yêu ghê, giọng thì lí nhí như muỗi kêu, nhưng cách làm thì chuẩn rồi đấy】
【Con nhà nghèo sớm biết lo toan, Bối Bối chắc chưa từng đến mấy khu chợ kiểu này bao giờ, toàn đi siêu thị mua đồ thôi】
【Tôi lại thích chợ dân sinh hơn, vừa được buôn chuyện với mọi người, rau cỏ lại tươi rói. Hội sợ giao tiếp chắc sẽ thích đi siêu thị hơn】
【...】



